Người Cưa Xích: Hơi Ấm và Sụp Đổ Của Gia Đình Giả Tạo

Nhà bếp của gia đình Hayakawa rất nhỏ. Máy hút mùi kêu vo ve nhẹ. Power ngồi ở bàn ăn, dùng nĩa chọc vào ớt chuông trên đĩa. Denji cúi người, dùng đũa dùng một lần gắn miếng cơm rang cuối cùng. Aki rửa bát ở bồn rửa, nước lạnh chảy qua kẽ tay, bắn lên cổ tay áo.

Đó là những ngày bình yên nhất của họ. Ba người họ, không cùng huyết thống, nhưng sống như một gia đình.

Lần đầu tiên Denji bước vào nhà, ánh mắt của Aki phức tạp. Đó là một sự tử tế dè dặt. Power theo sau hắn, miệng không ngừng khoe khoang về việc mình là "Thợ săn Quỷ mạnh nhất." Khoảnh khắc ấy, ngôi nhà này đã định sẵn là tạm thời. Không ai trong số họ nhắc đến hai chữ "tương lai." Chỉ tạm thời, họ tìm thấy chút hơi ấm nơi nhau.

Aki thức dậy đúng 6 giờ sáng, nấu súp miso. Power sẽ lăn lộn trên ghế sofa, la hét không muốn tắm. Denji nằm dài trên sàn xem TV, liếc mắt nhìn tủ lạnh xem có pudding không. Họ cãi vã, chửi nhau, tranh giành đồ ăn. Chỉ trong những điều vụn vặt ấy, Denji lần đầu cảm thấy—"sống" là một từ cụ thể.

1.webp

Trước đó, cuộc đời hắn chỉ có nợ nần, chó và tiếng gầm của trái tim. Sau khi Pochita rời đi, hắn luôn cô độc. Và ngôi nhà này, là nơi đầu tiên hắn thực sự sở hữu.

Aki thỉnh thoảng nhìn chằm chằm lên trần nhà. Có lẽ hắn đang nghĩ về đứa em trai. Vụ nổ súng năm đó, hắn không thể cứu được em. Sự bất lực ấy là lý do hắn chọn trở thành Thợ săn Quỷ. Power biết Aki đang nghĩ gì. Cô giả vờ không quan tâm, nhưng khi Aki quay lưng, cô sẽ để lại món tráng miệng còn dở trên bàn. Denji cũng nhận ra, chỉ là hắn không nói.

Họ đều đang giả vờ. Giả vờ là người bình thường, giả vờ có thể tiếp tục sống. Thứ "gia đình" giả tạo này lại giống thật nhất.

Họ cũng có những khoảnh khắc hạnh phúc. Tối hôm đó, cả ba cùng đến cửa hàng tiện lợi mua nguyên liệu. Aki xách túi, Power giơ cao lon nước tăng lực vampire, Denji đòi ăn thịt. Trên đường về, Aki đột nhiên nói: "Mua ít táo đi." Power chê cười hắn như ông lão. Denji bật cười. Nụ cười ấy, là lần đầu hắn không tính toán.

Hạnh phúc bình thường. Ba chữ ấy trong thế giới của họ, là thứ xa xỉ.

2.webp

Về sau, ác quỷ lần lượt xuất hiện. Aki bị cuốn vào kế hoạch của Ác quỷ Súng. Power bị truy sát. Denji không bao giờ trở lại nhà bếp ấy nữa. Ngôi nhà trống không, bát đĩa vẫn nguyên, trên bàn còn một quả táo chưa ăn hết.

Hắn nhớ ánh nắng hôm đó. Xuyên qua rèm cửa rơi xuống sàn nhà, một nửa sáng, một nửa tối. Mùi thuốc lá của Aki vẫn chưa tan. Lông mèo của Power vẫn dính trên sofa. Hắn đứng đó, không động vào thứ gì. Khoảnh khắc ấy, hắn chợt hiểu, cái gọi là gia đình, chỉ là điểm dừng chân tạm thời. Họ sưởi ấm nhau, cũng kéo nhau vào nỗi đau sâu hơn. Không ai trong thế giới này có thể mãi mãi sống như một con người.

Denji sau đó vẫn tiếp tục bước đi. Những ngày mới, số phận mới. Hắn nằm mơ giữa đêm, thấy ánh đèn nhà bếp, hương vị súp miso, và tiếng cười chói tai của Power. Tỉnh dậy, hắn thấy mình cô đơn. Hắn không khóc. Chỉ lặng lẽ nhìn ra cửa sổ. Gió thổi qua, lá cây xào xạc dưới đèn đường. Âm thanh nhỏ nhoi ấy, khiến hắn nhớ về ngôi nhà xưa.

3.webp

Người ta bảo Chainsaw Manlà về dục vọng. Nhưng trong quãng thời gian ngắn ngủi chung sống ấy, dục vọng nhường chỗ cho "sự nương tựa." Họ đều quá trẻ, quá tan vỡ. Họ cần một lý do để tiếp tục sống—dù lý do ấy chỉ là ăn cùng nhau, đùa giỡn cùng nhau, sống sót đến ngày mai. Họ giống gia đình, nhưng không phải gia đình. Chính vì không phải gia đình, giữa họ không có nghĩa vụ huyết thống, chỉ có những rung cảm mong manh. Và một khi thứ tình cảm ấy vỡ vụn, chẳng còn gì sót lại.

Cái chết của Aki là khoảnh khắc Denji trưởng thành. Lần đầu tiên hắn cảm nhận "mất mát" không phải là tình tiết, mà là cuộc sống. Cái chết của Power là lúc Denji thực sự rơi vào cô độc. Hắn không còn kêu đói, không còn tranh cãi. Chỉ im lặng. Sự im lặng ấy, còn vang vọng hơn tiếng gầm của lưỡi dao xích.

4.webp

Denji bước tiếp. Mang theo trái tim từng khao khát "hạnh phúc bình thường," hắn lao vào những trận chiến khắc nghiệt hơn. Không ai biết trong lòng hắn còn bao nhiêu khoảng trống cho hai cái tên ấy. Nhưng hắn biết, ngôi nhà ấy sẽ chẳng bao giờ trở lại.

Khi đêm xuống, thỉnh thoảng hắn dừng bước. Ngẩng đầu, thấy ánh đèn đường giống như ánh đèn nhà bếp. Hắn gần như nghe thấy tiếng than vãn của Power, tiếng thở dài của Aki. Hắn mỉm cười. Nụ cười không ánh sáng. Nhưng đó là hơi ấm duy nhất còn sót lại.

Ý nghĩa của gia đình giả tạo, không nằm ở "thật" hay "giả." Mà ở chỗ, trong sự tan vỡ của nhau, họ đã tạm thời tin vào "hạnh phúc." Khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, chân thực hơn sự vĩnh hằng.

Cánh cửa bị gió đẩy mở. Không khí lạnh lẽo. Denji vác lưỡi dao xích, bước về phía ánh sáng cuối phố. Hắn không ngoảnh lại. Vì ngôi nhà ấy, đã được hắn cất giữ trong tim.

Nhấn để đọc: Hạnh phúc ngắn ngủi, nhưng chân thực hơn sự vĩnh hằng.

Important Notice
Bookmark Notice