Khi Denji Nói "Tao Sẽ Nuốt Chửng Mày", Bi Kịch Của Người Cưa Xích Khép Lại

Không khí tĩnh lặng như bị hút cạn. Trên mặt đất vỡ nát, tiếng bước chân Denji tiến lại gần hơn từng chút. Makima vẫn đứng đó, vệt máu loang xuống khuôn mặt. Biểu cảm cô không chút sợ hãi, như thể đã đoán trước được khoảnh khắc này từ lâu. Denji dừng lại, nhìn cô. Gió thổi qua những khe hở của các tòa nhà đổ nát, cuốn bụi bay mù mịt.
Trong khoảnh khắc ấy, anh không nghĩ về những trận chiến. Anh nhớ về bát canh miso buổi sáng, hình ảnh Power ngồi trên sàn kêu đói, đêm Aki chết. Những thứ ấy mới là thật. Thế giới của Makima không có những thứ này. Cô ấy chỉ muốn "Denji lý tưởng," một sinh vật mà cô có thể chi phối và ra lệnh.
Denji không hiểu biết nhiều. Anh chỉ biết rằng, khi ở bên Makima, lòng anh cảm thấy ấm áp, một chút sợ hãi, và một nỗi trống trải nào đó. Đó không phải là tình yêu. Đó là sự phụ thuộc của kẻ được cho ăn. Anh từng nghĩ, nụ cười của Makima thể hiện một sự dịu dàng nào đó. Nhưng khi chứng kiến cô bình thản để những người khác lần lượt chết, dùng giọng điệu bình tĩnh mà nói "họ là sự hy sinh cần thiết", anh mới hiểu, thế giới của cô không tồn tại khái niệm "thích" một ai.
1.webp
Khi trận chiến kết thúc, trên người Denji gần như không còn máu. Anh không dùng cưa máy xé nát cô, cũng không thét lên khẩu hiệu gì. Anh chỉ tiến lại gần và nói khẽ: "Tôi sẽ ăn cô." Đó không phải là một lời đe dọa. Đó là một sự lựa chọn.
Makima không thể bị tiêu diệt bằng những cách thông thường. Sức mạnh của cô bắt nguồn từ "sự chi phối". Càng bị người khác kính sợ, cô lại càng trở nên bất khả chiến bại. Denji đã suy nghĩ rất lâu, và rồi cũng hiểu ra - để phá vỡ sự chi phối, chỉ có thể biến cô ấy trở thành "thứ tồn tại ngang hàng". Anh phải tiếp cận cô bằng thứ gì đó gần với tình yêu và sự gắn bó, chứ không phải là nỗi sợ. Việc ăn thịt cô, không phải để hủy diệt. Mà là để "có được", và cũng là để "thấu hiểu".
2.webp
Anh cắn xuống từng chút một. Trong không khí vương vấn mùi máu, và cả một mùi hương quen thuộc. Mùi hương đó khiến anh nhớ về ngày đầu gặp Makima, ánh nắng chiếu xuống từ sau lưng cô như một ảo ảnh. Khi ấy anh chẳng biết gì, chỉ cảm thấy cô giống như một vị thần. Giờ đây anh đã biết, cô ấy chỉ là một người phụ nữ. Một con người cô độc, khao khút kết nối. Thứ anh ăn không phải là cơ thể cô, mà là vết nứt không thể nào bắc cầu từ trước đến nay giữa họ.
Những ngày sau đó, Denji sống rất yên tĩnh. Anh nhận nuôi một cô gái tên Nayuta. Đó là chuyển thế của Makima. Đôi mắt cô bé vẫn ánh lên thứ ánh sáng trong trẻo kỳ lạ ấy, nhưng đã thêm một chút bối rối.
Denji xoa đầu cô bé, nói: "Anh sẽ chăm sóc em thật tốt." Khoảnh khắc ấy, anh đã mỉm cười một cách chân thật. Không phải nụ cười bị chi phối, mà là nụ cười xuất phát từ đáy lòng.
3.webp
Makima muốn dùng "thế giới lý tưởng" để khống chế tất cả, cô tin rằng chỉ cần mọi người tuân phục, thì sẽ có được hạnh phúc. Denji chẳng tin vào điều gì to tát cả. Anh chỉ biết rằng được ăn sáng cùng ai đó đã là đủ tốt rồi. Cuộc chiến của họ xưa nay vốn không đơn thuần là sự va chạm của sức mạnh. Makima đại diện cho lý trí, trật tự, sự kiểm soát; Denji đại diện cho dục vọng, bản năng, hỗn loạn. Thế nhưng, nhân tính lại tồn tại chính trong khoảng giữa những thứ cực đoan ấy.
Denji đã kết thúc tất cả bằng cách nguyên thủy nhất, mang đậm tính con người nhất. Anh không hủy diệt thế giới, cũng không cứu rỗi thế giới. Anh chỉ đơn thuần là làm "chính mình". Ý nghĩa của trận chiến nằm ở chỗ này. Việc ăn thịt Makima không phải là tuyên ngôn chiến thắng. Mà là một lời tạm biệt dịu dàng.
4.webp
Gió lại thổi vào. Bữa sáng cho ba người được bày trên bàn. Denji ngồi đó, chờ Nayuta tỉnh dậy. Bầu trời bên ngoài đã hơi hừng sáng. Anh vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi quá khứ, nhưng anh vẫn đang sống. Anh không còn mộng mơ, cũng không còn bị những giấc mơ nuốt chửng. Anh chỉ là một người bình thường, biết chảy máu, biết đói, và biết cười.
Makima đã chết, nhưng cô ấy vẫn ở lại. Cô đã trở thành một dạng ký ức, được Denji nuốt vào cơ thể, và cũng lưu lại trong cuộc sống của anh. Đó là một hình thái khác của "tình cảm".
Denji không biết đó có phải là tình yêu hay không. Anh chỉ biết rằng, thích một người, không phải là để chi phối họ, cũng không phải là bị họ chi phối. Mà là có thể cùng ngồi ăn trên một bàn ăn.
Ánh sáng ngoài cửa sổ càng lúc càng rạng. Anh ngước nhìn bầu trời, chiếc vòng kéo sợi xích trên ngực đung đưa. Anh khẽ nói: "Bữa sáng nguội mất."
— Đó là cách anh chiến thắng. Không phải bằng cưa máy, mà là bằng trái tim.

Important Notice
Bookmark Notice