Sức mạnh nữ giới trong "Kakegurui"
Đèn trong lớp học vào ban đêm trông hơi lạnh. Mặt bàn phản chiếu ánh sáng, như thể có thể soi ra suy nghĩ của con người bất cứ lúc nào. Nhiều người lần đầu thấy Jabami Yumeko đều chú ý đến đôi mắt của cô. Ánh sáng ấy như muốn nuốt trọn thế giới, nhưng cô lại mỉm cười rất bình thản. Như thể không có gì trước mặt đủ khiến cô lùi lại dù chỉ một bước.
Hình ảnh trong "Kakegurui" được xử lý rất tinh tế. Ánh mắt và biểu cảm thường được phóng đại. Lông mi, khóe môi, ngón tay, mồ hôi—tất cả đều được vẽ vô cùng chi tiết. Nhân vật nữ được trình bày rất đẹp về mặt thị giác. Khung hình cũng thường dừng lại ở đường nét cơ thể. Khán giả được đặt vào vị trí người quan sát. Nhưng trong thế giới này, Yumeko không hề bị động. Cô như biết có ai đó đang nhìn. Và cô cũng nhìn lại.
Khi chơi trò bỏ phiếu với Saotome Mary, một câu nói của Yumeko bộc lộ rõ thái độ của cô. Cô nói mình muốn “đánh bạc đến mức tim nhảy ra ngoài.” Đó không phải là để làm hài lòng ai, mà là để thể hiện bản thân. Cô không cần ai công nhận. Cô không chiều theo ai. Cô chỉ chìm trong sự hưng phấn như lên cơn sốt của chính mình. Người nhìn cô thấy một cô gái xinh đẹp, nhưng ánh mắt cô xuyên thẳng qua họ, như hỏi họ thật sự muốn gì từ cô.

Nhiều khi, nhân vật nữ trong manga thường bị đặt vào những vị trí cố định. Dễ thương, ngoan ngoãn, hoặc là đối tượng để người khác đánh giá. Sự tồn tại của Yumeko phá vỡ điều này. Cô được vẽ rất đẹp, và cô cũng biết điều đó. Nhưng cô không quan tâm vẻ đẹp ấy phải được giải thích như thế nào. Vẻ đẹp của cô là lý do người khác nhìn cô. Và cũng là vũ khí cô dùng trong những cuộc cá cược.
Yumeko không thấy bất an khi bị nhìn. Trong ánh mắt cô không có sự chần chừ. Khi cô nhìn chằm chằm vào đối thủ, cô khiến họ tự lộ ra điểm yếu. Cái cảm giác “phụ nữ dễ bị tổn thương khi bị nhìn” trong cô lại trở thành sức mạnh ngược. Người nhìn cô cảm thấy chính mình bị cô nhìn thấu. Đây không phải là sự đảo ngược được thiết kế trước, mà vì tính cách cô vốn ở vị thế chủ động.

Trận cá cược giữa cô và Ikishima Midari thể hiện rõ sự chủ động này. Midari ban đầu muốn định nghĩa ván cược theo vị trí “kẻ mạnh” và “kẻ yếu.” Cô ta coi thường kẻ yếu, cũng như coi thường bản thân vì phụ thuộc quyền lực gia đình. Yumeko không giận, không phản bác. Cô chỉ để Midari tiếp tục nói. Khi Midari cố dùng đe dọa để kiểm soát tình hình, Yumeko nhẹ nhàng chỉ ra sự giả tạo đó.
Cô không la hét. Cô không cần nhấn mạnh quyền lực. Cô chỉ đơn giản phơi bày sự thật.
Midari trước mặt cô như mất áo giáp, bị buộc phải đối mặt với nỗi xấu hổ của chính mình.
Lúc này nhìn biểu cảm của Yumeko, nụ cười của cô không phải tấn công—giống như một lời mời. Cô nói với đối thủ rằng chỉ khi thành thật với ham muốn của mình, họ mới xứng đáng đứng trên bàn cược.
Đây chính là sức mạnh của cô. Không phải quyến rũ. Không phải thao túng. Mà là khiến người khác không thể trốn khỏi chính mình.

Trong manga, khung hình thích dừng lại ở khoảnh khắc cô mở tay, cúi người, hoặc nghiêng đầu. Những cảnh có vẻ gợi cảm thực chất đều là tư thế cô chủ động lựa chọn. Cô biết như thế sẽ khiến đối thủ căng thẳng. Cô biết biểu cảm của mình sẽ bị hiểu sai. Cô để cho ánh nhìn diễn ra—và khiến nó trở nên vô hiệu.
Cô không phải đối tượng bị động. Cô là người quyết định điều gì được nhìn thấy.
Trong trận cá cược với Ikishima Midari, điều này càng rõ. Midari nghĩ mình làm chủ khoái cảm và điểm yếu của đối thủ. Yumeko hỏi lại: “Cô thật sự nghĩ tôi sẽ sợ thứ này sao?” Midari liền rối loạn. Sự tương phản này cho thấy chủ thể tính mạnh mẽ của Yumeko. Cô không mất bình tĩnh trước những hành vi cực đoan. Sự điên cuồng của cô không phải mất kiểm soát—mà là động lực để bước tiếp.

Có lúc Yumeko như đứng trong ánh sáng. Giây sau lại như chìm vào bóng tối. Giọng cô lúc nhẹ nhàng, lúc phấn khích, lúc lạnh lùng như nước. Đối thủ trước mặt cô thường không đoán được bước tiếp theo. Ham muốn của cô rõ ràng nhưng khó dự đoán. Cô vừa cuồng nhiệt vừa tỉnh táo. Sự mâu thuẫn này khiến cô trở thành biểu tượng của “tự do.”
Người khác đánh bạc để thắng. Để có địa vị. Để xoay chuyển tình thế.
Yumeko đánh để cảm nhận sự sống.
Mỗi lần mạo hiểm là cách cô xác nhận sự tồn tại của mình.
Thế nên, khi cô bị nhìn như một hình tượng đẹp, ý nghĩa bề mặt ấy không còn đúng. Cô dùng chính sự chú ý dành cho mình để đẩy mạnh thế trận. Cô khiến đối thủ không thể coi thường mình. Và khiến người xem không thể phớt lờ chủ thể tính của cô.

Trong một thế giới quen đặt phụ nữ vào vị trí “bị nhìn”, Yumeko như một phản chiếu bước ra khỏi gương. Cô xoay ngược chiếc gương. Những người muốn nhìn cô phải đối mặt với chính họ. Sự điên cuồng của cô không phải hỗn loạn. Ham muốn của cô không phải sự làm dáng. Sự tồn tại của cô buộc người khác nhận ra: ánh nhìn không phải một chiều. Cô cũng sẽ nhìn lại. Và ánh mắt của cô luôn sắc hơn.
Trong tác phẩm có nhiều nhân vật nữ—Mary đầy tham vọng, Itsuki đầy giằng xé, Midari đầy cực đoan. Họ vẫn bị camera quan sát. Nhưng người phá vỡ góc nhìn này triệt để nhất là Yumeko. Cô không cần đấu tranh để phản kháng cấu trúc. Hành động của cô chính là phản kháng. Dù đứng trước bất cứ ai, cô vẫn giữ nhịp độ của mình. Cô không bị dán nhãn. Cô cũng không nhỏ bé lại vì bị nhìn thấy.
Nụ cười của cô trên bàn cược như đang nói: “Tôi không cần đóng vai mà cô muốn xem.” Cô khiến khán giả nhận ra một sự thật—cô không bao giờ là vật trang trí trên sân khấu. Cô là trung tâm.
Vẻ đẹp của cô nguy hiểm. Không phải vì cô bị tình dục hóa, mà vì khát vọng tự do của cô quá rõ ràng. Ai muốn kiểm soát cô đều bị kéo vào nhịp điệu của cô. Cô sẽ đẩy ván cược đến nơi không ai chịu nổi. Và cuối cùng, đối thủ nhận ra mình đã hiểu sai về cô.

Yumeko không phải nhân vật bị nhìn. Cô là “chủ thể” chủ động nắm cả thế giới trong tay. Sự điên cuồng là phương thức cô lựa chọn. Vẻ đẹp chỉ là lớp ánh sáng bên ngoài. Điều thật sự khiến người khác không thể rời mắt là cô không sợ bị nhìn—và càng không sợ nhìn thấu người khác.
Trong thế giới của "Kakegurui", cô vừa là người bị nhìn thấy, vừa là người nhìn người khác.
Cô biến hình ảnh thường bị hiểu là “tình dục hóa” thành cánh cửa dẫn vào sức mạnh nữ giới.
Ánh sáng từ bàn cược chiếu lên gương mặt cô. Đôi mắt cô sáng rực.
Như thể nói với tất cả mọi người: tự do thật sự là không cúi đầu trước bất kỳ ánh nhìn nào.