Kẻ Thiêu Đốt Trong Đêm Đen

Gió rừng thì thầm trong đêm. Tựa như ai đó đang nói chuyện thật khẽ nơi xa. Ánh sáng xuyên qua kẽ lá, bị gió đập vỡ. Mặt đất ẩm ướt. Không khí nồng mùi sắp mưa. Patri đứng bên khúc gỗ mục, nhìn dòng nước nhỏ uốn quanh những chiếc rễ. Anh tĩn lặng như đang canh giữ. Anh biết cũng có những người khác đang canh giữ nơi khác. Chỉ có điều, người kia canh giữ một quốc gia, còn anh canh giữ một nhóm người xem anh là tương lai.
Anh từng là một đứa trẻ. Thế giới khi ấy không rộng lớn, chỉ có rừng và làng mạc, chỉ có tiếng cười của bè bạn. Ma thuật của tộc Tiên giống như hơi thở tự nhiên. Anh chưa biết thế giới có thể sụp đổ trong một ngày. Anh chưa biết có những kẻ sẽ cầm dao lên vì sợ hãi. Anh không biết ánh sáng có thể thiêu rụi cả một ngôi làng.
Ngọn lửa sau này trở thành màu sắc sâu thẳm nhất trong lòng anh. Anh hiếm khi kể về quá khứ với người khác. Có kẻ trong Ma Nhãn Bạch Dạ từng hỏi vì sao anh hận loài người. Anh không trả lời. Câu nói anh muốn thốt lên chưa bao giờ thoát khỏi miệng.
"Bởi ta nhớ họ đã nhìn chúng ta bùng cháy." Patri giữ lại câu nói ấy trong lòng. Gió luồn qua vai anh, bóng anh in trên nền đất ẩm. Phía bên kia rừng vang lên tiếng bước chân. Là Fana. Cô bước chậm, đế giày dính đầy bùn. Cô trông như vừa tỉnh giấc mơ này đã rơi ngay vào giấc mơ khác. Trong mắt cô có ánh sáng, trong ánh sáng có sự phẫn nộ. "Lại ngắm nước à?" cô nói. Patri gật đầu. Anh không cần giải thích. Fana hiểu. Cả hai họ đều sống trong một ký ức không thể nào cứu vãn.
1.webp
Ngọn lửa hôm đó không phải là ký ức của cô. Ký ức của cô là bàn tay một đứa trẻ. Bàn tay ấy vươn về phía cô, tro bám đầy kẽ tay. Gió thổi qua bàn tay, tro bay lên. Cô nhớ nụ cười của đứa trẻ ấy. Cũng nhớ cả âm thanh khi nó ngã xuống.
"Ta dường như luôn nghe thấy nó gọi mình," Fana từng nói.
Trái tim nứt nẻ của Patri trong khoảnh khắc ấy như bị chạm vào. Anh biết cô cũng đang sống trong một nơi đổ vỡ.
Tổ chức của họ không phải lúc nào cũng tĩnh lặng. Valtos thỉnh thoảng luyện ma thuật trong nhà. Ma lực của hắn tựa ngọn lửa bồn chồn. Nhưng khi đêm xuống, giọng hắn trở nên yếu ớt hơn ban ngày. Hắn hiếm khi ngủ. Hắn nén quá khứ xuống tận đáy lòng. Hắn từng chứng kiến cha mẹ quỳ gối trước binh lính. Hắn nhớ cây thương dài kia. Hắn nhớ tay mình run rẩy khi cơn gió lạnh thổi tới.
Patri chứng kiến tất cả. Anh biết mỗi người đều có một cánh cửa trong lòng không thể đóng lại.
Anh cũng biết nhiều người trong tổ chức xem anh là ánh sáng. Nhưng trong lòng, anh luôn cảm thấy mình giống một cái bóng bị gió xua tan hơn. Anh không thích được gọi là thủ lĩnh. Đôi khi anh còn không muốn nhìn gương. Thứ anh thấy không bao giờ là chính mình. Trong gương là một người khác. Người tên Licht, thủ lĩnh tộc Tiên. Khuôn mặt hắn giống hệt Patri. Như được sắp đặt bởi số phận để nhắc anh, nhắc anh rằng quá khứ chưa kết thúc.
2.webp
Đêm càng về khuya. Cây cối trong gió phát ra những âm thanh trầm thấp hơn. Patri đột nhiên thấy tức ngực. Anh biết không phải do gió. Trái tim báo cho anh biết vết thương cũ lại đau.
"Bọn họ sẽ không dừng lại đâu," Valtos ở gần đó lên tiếng. "Con người mãi mãi sợ chúng ta."
Patri không đáp. Anh biết Valtos nói không hoàn toàn đúng. Nhưng cũng không hoàn toàn sai.
Ký ức về ngày tộc Tiên bị diệt chủng, anh đã ép nó trở thành niềm tin. Anh tự nhủ, không phải tất cả con người đều đáng bị căm hận. Nhưng những bóng ma cháy rực trong đêm lại nói với anh rằng anh không thể tha thứ. Anh chỉ có thể tiến về phía trước. Đây là hướng đi duy nhất.
"Ta không có lựa chọn." Anh thầm nghĩ.
Đầu kia khu rừng có ánh lửa. Đó là doanh trại của họ. Có người đang nấu ăn, có người đang mài vũ khí. Ma Nhãn Bạch Dạ không phải là một tổ chức hoàn toàn bị bóng tối nuốt chửng. Họ cũng biết cười, cũng nói vài câu đơn giản trước bữa ăn. Chỉ có điều, đằng sau nụ cười đều ẩn giấu những vết nứt.
Patri bước qua những gốc rễ, tiến về phía ánh lửa. Ngọn lửa đung đưa trong gió. Anh dừng bước, nhìn ngọn lửa. Bóng dáng quá khứ in trong mắt anh.
3.webp
Đột nhiên, một luồng gió lạnh luồn qua. Ngọn lửa chập chờn. Anh nhắm mắt lại, một giọng nói vang lên trong đầu. Đó không phải giọng người khác, mà là âm vang anh nghe thấy nhiều nhất từ khi trưởng thành.
"Giá như chúng ta chưa từng gặp ngọn lửa định mệnh hôm ấy, hiện tại sẽ ra sao?" Anh chưa bao giờ trả lời câu hỏi này. Anh không dám. Anh biết câu trả lời có thể xé nát chính mình.
Nhiều người trong tổ chức nghĩ anh hành động để trả thù. Anh đã nghĩ về điều đó. Anh đúng là muốn đòi lại công bằng cho tộc Tiên. Anh cũng muốn phơi bày sự thật về cuộc tàn sát. Nhưng anh muốn một điều khác hơn. Anh muốn những linh hồn đã khuất biết rằng họ không chết một cách vô ích. Anh muốn ngọn lửa ngừng cháy.
Anh đứng bên đống lửa trại, lửa chiếu sáng bên gương mặt anh. Anh trông bình thản, nhưng đó là sự bình thản được tạo nên bởi sự kìm nén lâu ngày. Tựa nước chảy qua đá, bề mặt yên ả, bên dưới toàn là góc cạnh sắc nhọn.
Fana ngồi trên một thùng gỗ. Cô ngẩng đầu nhìn anh, như thể có thể thấy được nỗi đau không lời trong mắt anh. "Anh lại nghĩ về chuyện cũ rồi," cô khẽ nói. "Không," Patri đáp. Nhưng giọng anh nhẹ hơn cả cơn gió.
4.webp
Gió lượn quanh lửa, thổi bùng những tia lửa. Tia lửa rơi xuống bùn, lập tức tắt ngấm. Patri nhìn những đốm sáng nhỏ nhoi ấy biến mất. Anh cảm thấy trái tim mình cũng chìm xuống một chút. Nhưng giây tiếp theo, anh lại ngẩng đầu lên. Như kéo lại thứ vừa chìm xuống.
Ngày mai họ có hành động. Đội Kỵ Sĩ Ma Pháp từ ngoài thành sẽ đến điều tra. Họ sẽ chạm trán. Số phận của họ sẽ giao nhau lúc đó. Patri hiểu rõ trong lòng ngày ấy rồi sẽ tới. Anh đã chờ đợi. Không phải để chiến thắng. Anh chỉ muốn thế giới nhìn rõ họ.
"Chúng ta không phải quái vật." Anh thầm nghĩ. "Chúng ta là những kẻ từng bị thiêu đốt."
Màn đêm càng lúc càng dày đặc, như tấm vải lớn từ trời cao phủ xuống. Anh nghe thấy hơi thở nhẹ của Fana. Anh cũng nghe thấy tiếng mài dao từ xa vọng lại. Âm thanh trong đêm nghe thật rõ ràng. Anh nhìn về phía vực sâu của bóng tối. Anh biết nơi đó không có ánh sáng. Anh cũng biết tương lai của họ đang ở đó.
5.webp
Có người nghĩ Ma Nhãn Bạch Dạ vốn dĩ là kẻ thù. Họ chỉ nhìn thấy hủy diệt, chỉ thấy tấn công. Nhưng trong khu rừng này, bên đống lửa, trong làn gió đêm, những "kẻ thù" này cũng đang sống như những con người bình thường. Họ gánh trên vai sức nặng của quá khứ. Họ canh giữ thứ mà họ cho là công lý theo cách riêng đầy vỡ nát.
Patri nhắm mắt, nhớ về ngôi làng đã mất. Anh nghe thấy tiếng cười trẻ thơ từ xa, đó là âm thanh của ký ức. Anh không chắc mình còn nhớ rõ khuôn mặt đứa trẻ ấy không. Anh càng cố nhớ, khuôn mặt ấy càng như tan ra trong gió. Anh từ từ mở mắt. "Ngày mai sẽ rõ." Anh thì thầm. Lửa chiếu sáng bên gương mặt anh, như một tia sáng mỏng manh. Tia sáng ấy trong đêm có vẻ cô độc, nhưng cũng thật ngoan cường.
Ma Nhãn Bạch Dạ chưa bao giờ là phản diện không lý do. Họ là những kẻ bị lịch sử đẩy vào bóng tối. Sự thù địch của họ không phải bẩm sinh, mà bị ép đặt lên vai. Trên chiến trường, họ như cơn gió cuồng loạn, nhưng trong đêm, họ chẳng khác gì những con người bên lửa. Họ cũng nhớ về một mái nhà không còn tồn tại.
Màn đêm bao trùm doanh trại. Lá cây tiếp tục xào xạc. Patri ngồi xuống, đưa tay về phía lửa. Hơi ấm dần dần lan tới. Anh không rút tay lại.
Anh biết con đường mình đang đi không có lối quay đầu. Anh cũng biết mình không thể vứt bỏ những tiếng nói của người đã khuất. Những tiếng nói ấy đã an vị trong lòng anh, khiến anh mãi mãi không thể quên ngọn lửa của ngày ấy.
"Ta sẽ bước tiếp." Anh thầm nghĩ. "Dù cho thế giới chỉ còn lại màn đêm."
Ánh lửa bập bùng. Màn đêm bao bọc họ. Họ là kẻ thù, và cũng là những kẻ bị lãng quên.
Nhấn để đọc, bước vào câu chuyện trong đêm này.

Important Notice
Bookmark Notice