Bóng Đen Của Nỗ Lực và Thiên Phú

Không khí sâu trong khu rừng có chút ẩm ướt. Khi những chiếc lá rơi xuống, ánh sáng bị cắt thành từng mảnh. Asta đứng trên bãi đất trống luyện kiếm, động tác có phần vụng về, như đang vật lộn với chính không khí. Hơi thở của cậu hỗn loạn, nhưng không ngừng nghỉ.

Đôi lúc tôi tự hỏi, làm sao cậu ấy có thể cứ luyện tập như thế này? Trời chưa sáng đã có mặt ở bãi tập. Đêm khuya cũng không chịu trở về nghỉ ngơi. Cậu ấy như bị kéo đi bởi một sợi dây vô hình. Và sợi dây này không phải là thiên phú, mà là sự níu kéo không buông của chính cậu.

Vấn đề bắt đầu xuất hiện từ đây. Liệu nỗ lực có thể đuổi kịp thiên phú? Trong Thế giới phép thuật: cỏ ba lá đen, đây không phải là một câu nói suông, cũng không phải khẩu hiệu. Nó được khắc ghi trên mỗi con người. Có người bị hạn chế vì xuất thân thấp kém. Có người sinh ra đã đứng ở vị trí cao. Có người dường như thiếu thốn mọi thứ, lại không hiểu sao không chịu từ bỏ.

1.webp

Asta: Đôi Khi Kẻ Nỗ Lực Hết Mình Tựa Lưỡi Kiếm Cùn

Cậu không có ma lực. Sinh ra tại một giáo đường vùng biên. Không có xuất thân, cũng chẳng có dòng dõi quý tộc nào mở đường cho. Nhưng Asta chạy nhanh, gào to, ngay cả khi cười cũng dùng hết sức. Cậu xem mục tiêu trở thành Ma Pháp Đế như một lối sống. Người khác nói không thể, cậu lại càng thêm quyết tâm.

Lần đầu tiên cậu được các đội trưởng Kỵ Sĩ Ma Pháp đánh giá, khung cảnh im ắng đến mức như chẳng ai tin vào cậu. Cậu đứng đó, hơi thở gấp gáp, nhưng đôi mắt thì sáng rực. Thứ ánh sáng ấy không đến từ thiên phú, mà là sự ngoan cố. Và mỗi lần cậu ngã xuống, tựa hồ một hòn đá đập đất, âm thanh nặng nề. Nhưng rồi cậu lại như bị một lực đẩy nào đó dựng đứng dậy. Thanh kiếm gỉ rơi, cậu nhặt lên. Kẻ địch chắn đường, cậu xông tới. Thế giới này chẳng cho cậu ưu thế nào, nên cậu giành lấy từng chút một.

Cậu không dựa vào thông minh, cậu dựa vào sự lặp lại không ngừng. Lưỡi kiếm không đủ sắc, cậu vung gấp mười lần. Người khác sẽ nghĩ làm vậy thật ngu ngốc. Nhưng nếu kẻ không có thiên phú mà không làm thế, cậu sẽ chẳng nắm bắt được gì. Nỗ lực có thể đánh bại thiên phú? Ở cậu, vẫn chưa thể thấy rõ đáp án. Nhưng có thể thấy một tư thế. Cậu chưa bao giờ lấy thiên phú làm thước đo giá trị con người.

2.webp

Yuno: Người Được Gió Đẩy Đi Cũng Có Thể Cảm Thấy Cô Đơn

Thiên phú của Yuno thật tĩnh lặng. Cậu đứng đó như thể gió tự động nhường đường. Ma lực của cậu ổn định. Thái độ bình tĩnh. Ánh mắt không lộ chút hoang mang. So với Asta, con đường cậu đi thẳng tắp hơn. Cậu trở thành thành viên của Bình Minh Vàng. Nhận được ma đạo thư cỏ bốn lá. Mỗi bước đi dường như đều thuận theo chiều gió.

Nhưng thiên phú không có nghĩa cậu có thể nằm dài mà tiến lên. Việc luyện tập của cậu cũng nghiêm khắc không kém. Trong rừng, cậu điều khiển từng chi tiết của ngọn gió, lặp đi lặp lại, khiến nó nhanh hơn, sắc bén hơn. Người khác thường chỉ nhìn thấy kết quả, mà không thấy hình ảnh cậu một mình trong đêm khuya, hiệu chỉnh quỹ đạo phép thuật. Thiên phú cho cậu điểm xuất phát cao. Nỗ lực giúp cậu đứng vững. Và khoảng cách giữa cậu và Asta, không đơn giản là "ai lợi hại hơn". Họ như hai lộ trình khác nhau. Một bên dựa vào tài năng thiên bẩm, một bên dựa vào sức ép không ngừng. Cả hai đều không dừng bước, chỉ là cách đi khác nhau.

Cậu không bao giờ chế nhược điểm yếu của Asta. Cậu nhìn rất rõ. Những cú xông lên không ngừng nghỉ của Asta là một sức mạnh. Chúng không chứa phép thuật, nhưng mang theo sức nặng. Trên hành trình này, Yuno cũng không ngừng xác nhận lại chính mình. Thiên phú không phải thứ có thể dựa vào để mãi tiến về phía trước. Thiên phú cần có ai đó đuổi theo, thúc ép cậu phải tiếp tục chạy.

3.webp

Vương Tộc: Kẻ Có Quá Nhiều Thiên Phú Dễ Lãng Quên Mặt Đất Dưới Chân

Những đứa trẻ vương tộc ít khi học cách nhìn xuống. Chúng sinh ra ở nơi ánh sáng, quen với việc ma lực tuôn chảy trong người. Thế giới của chúng rộng mở. Gia tộc, danh hiệu, pháp khí, tài nguyên luyện tập, tất cả đều không cần tranh giành.

Phép thuật của chúng tự nhiên như hơi thở. Cũng vì thế, chúng có thể quên rằng người khác không có những điều kiện này. Nhiều kẻ trong số chúng coi "nỗ lực" như một cụm từ đẹp đẽ. Trong thế giới của chúng, chúng được dạy rằng "nỗ lực có thể thêm hoa trên gấm." Nhưng chúng hiếm khi phải nhấc một hòn đá từ bùn lên. Chúng hiếm khi biết rằng đối với kẻ hạ đẳng, "nỗ lực" là thứ duy nhất có thể nắm lấy. Đây không hẳn là lỗi của chúng. Chỉ là từ khi sinh ra, chúng đã được đặt ở một vị trí xa xôi.

Trong vương tộc cũng có những người luyện tập nghiêm túc. Họ cũng nghiên cứu chi tiết của phép thuật. Nhưng họ không phải đối mặt với nỗi lo lắng về "điểm xuất phát thấp". Nhiệm vụ của họ là duy trì vị trí dẫn đầu. Và khi có quá nhiều thiên phú, con người ta sẽ khó hiểu được "không có thiên phú thì sẽ như thế nào". Thế giới của họ luôn sáng rực, sáng đến mức khó lòng nhìn thấy những vùng tối.

4.webp

Dân Thường: Kẻ Bị Đè Nén Bước Đi Càng Dùng Sức

Những đứa trẻ dân thường vừa sinh ra đã biết mình không thể dừng lại. Lượng ma lực của chúng ít ỏi. Môi trường luyện tập khổ cực. Ngay cả khả năng nhận được ma đạo thư cũng nhỏ hơn người khác. Thế giới của chúng không có chỗ cho sự dư dả, chỉ có thể chen lấn về phía trước.

Asta là một ví dụ điển hình trong số đó. Cậu hoàn toàn không có ma lực. Nhưng cậu không phải là duy nhất. Những nhân vật như Klaus, Finral... ở các mức độ khác nhau đều từng trải qua "rào cản từ xuất thân". Mỗi lần họ leo lên cao, đều va phải một bức tường mà người khác không nhìn thấy.

Họ mệt mỏi, và cũng rất cứng đầu. Nỗ lực của họ không phải lúc nào cũng để vượt mặt ai. Phần nhiều là chỉ để không bị bỏ lại phía sau. Và dân thường dễ dàng nhìn thấy giá trị của nỗ lực hơn. Họ sẽ không dễ dàng nói "nỗ lực vô ích", bởi đó là thứ duy nhất họ có thể dựa vào. Trên người những kẻ này, nỗ lực không phải là sự lãng mạn, mà là bản năng sinh tồn.

5.webp

Nỗ Lực Có Thể Đánh Bại Thiên Phú?

Trong thế giới của Thế giới phép thuật: cỏ ba lá đen, câu hỏi này không có một đáp án đẹp đẽ. Nỗ lực của Asta giúp cậu đứng trước mặt nhiều kẻ vương tộc, quý tộc. Thiên phú giúp Yuno đi nhanh, nhưng cậu cũng nỗ lực không để bản thân trì trệ. Những đứa trẻ vương tộc bắt đầu từ trên cao, nhưng cũng mang gánh nặng riêng. Dân thường xuất phát từ điểm thấp, nhưng hiểu rõ hơn nơi bàn chân mình sẽ giẫm lên.

Nỗ lực chưa chắc đã đánh bại được thiên phú. Thiên phú cũng không phải vì là bẩm sinh mà có thể đi đến cuối cùng một cách dễ dàng. Tất cả họ đều chạy trong cùng một thế giới. Chỉ là lộ trình khác nhau, chỉ là hướng gió khác nhau. Nhưng họ đều chứng minh một điều: Giá trị của con người không được quyết định bởi thiên phú. Nỗ lực không phải để tranh một hơi thở với thiên phú. Nỗ lực chỉ là nói với thế giới: Ta không phải là kẻ mà ngươi có thể tùy tiện định nghĩa.

Nếu độc giả đọc đến đây, có lẽ sẽ nghĩ đến vị trí của chính mình. Có người chạy ở phía trước, có người theo sau. Có kẻ sinh ra đã thuận gió, có kẻ sinh ra đã ngược gió. Nhưng mỗi người đều có một con đường có thể bước đi.

Khi bạn đứng tại điểm xuất phát của chính mình, bạn muốn chọn dựa vào điều gì hơn? Dựa vào ngọn gió, hay dựa vào từng bước chân.

Hãy click để đọc, như lật một trang truyện được gió lướt qua, lặng lẽ và chân thực.

Important Notice
Bookmark Notice