Có một người đang đợi bạn về nhà.

Ánh chiều tà rơi xuống phố. Không sáng lắm. Như một lớp hơi ấm mỏng manh.
Con đường tan học thật ngắn. Với một số người, nhà đang ở ngay phía trước. Với những người khác, nhà chỉ là một hướng đi.
Miyamura Izumi ngày trước thuộc về số sau. Cửa đóng lại, căn nhà yên ắng. Xếp giày dép, chẳng có âm thanh nào đáp lại. Cậu đã học được từ sớm là không nên trông đợi. Cũng chẳng hỏi han.
Một mình về nhà không đau đớn. Chỉ dần trở thành thói quen.
Ở trường, cậu cúi đầu, mái tóc che đôi mắt, nói năng rất ít. Sự hiện diện như một cái bóng.
Nhưng ở nhà Hori Kyouko, mọi chuyện khác hẳn.
1.webp
Phòng đón khách rất sáng. Giày dép hơi bừn bộn. Không khí thoảng mùi bữa tối. Tiếng TV vọng ra từ phòng trong.
Có người gọi tên cậu. Giọng nói thật tự nhiên. Không cần xác nhận, cũng chút do dự. Tiếng gọi ấy, khiến người ta dừng chân.
Cánh cửa nhà Hori không mở ra cho khách, cũng chẳng phải cho người đặc biệt. Nó chỉ đơn giản là mở.
Bố mẹ Hori Kyouko không hỏi nhiều, không truy vấn, không biến sự quan tâm thành tra khảo. Họ chỉ đơn giản thêm một bát cơm.
Đứa em trai chạy nháo nhào, gọi tên cậu, nhét tay cầm chơi game vào tay cậu.
Ở đây, cậu không cần giải thích bản thân, cũng chẳng cần chứng minh.
Cậu ngồi vào bàn ăn, cơm trong bát bốc khói nghi ngút. Mọi người nói chuyện, cười đùa. Chẳng ai để ý đến sự im lặng của cậu. Nhưng sự im lặng ở đây chẳng hề lạc lõng. Bởi nó được đón nhận.
2.webp
Lần đầu tiên Miyamura nhận ra. Nhà không phải là nơi một mình mình trở về, mà là nơi có người đợi mình.
Không phải ngày nào cũng có điều bất ngờ, thường ngày chỉ là những sinh hoạt thường nhật. Đi chợ, rửa bát, than vãn về thời tiết. Nhưng chính những thường nhật ấy đã giữ chân một con người.
Hori Kyouko không kéo cậu vào cuộc sống của cô. Cô đơn giản là mở cánh cửa. Để cậu bước vào trong.
Cô cũng không đòi hỏi, không sở hữu, không biến sự đồng hành thành nghĩa vụ. Điều cô làm thật đơn giản. Để đèn khi cậu về muộn, tiếp tục trò chuyện khi cậu im lặng, đẩy bát cơm về phía cậu khi cậu ngồi xuống.
Tình yêu ở đây không có tuyên ngôn. Cũng chẳng cần xác nhận.
Nó giống như một vị trí hơn. Ngồi ở đâu. Đứng ở đâu. Khi nào được tính là một phần của gia đình.
3.webp
Miyamura dần thay đổi. Không đột ngột, không dữ dội. Cậu bắt đầu ngẩng đầu, bắt đầu đáp lời, bắt đầu ở lại.
Cậu nhận thấy mình mong ngóng tan học, nhớ rõ hôm nay sẽ về nhà ai, bước chân trên đường về nhanh hơn một chút. Những thay đổi ấy thật khẽ khàng, nhưng chân thực.
Bố mẹ nhà Hori quý cậu, không phải vì cậu ngoan ngoãn, cũng chẳng vì cậu hiểu chuyện.
Họ chỉ đơn giản coi cậu như một người vốn đã thuộc về nơi này. Thật tự nhiên, chẳng có gì đặc biệt.
Sự quý mến ấy không điều kiện, cũng chẳng cần báo đáp. Lần đầu tiên Miyamura cảm nhận được. Được yêu thương chẳng cần lý do.
4.webp
Chỗ dịu dàng nhất của tác phẩm này. Không nằm ở lời tỏ tình, cũng chẳng ở sự thân mật.
Mà ở bàn ăn, ở phòng khách, trong khoảng thời gian đợi cánh cửa.
Tình yêu không phải là sở hữu, không phải là kéo đối phương vào thế giới của mình, mà là cho đối phương một vị trí trong cuộc sống của bạn.
Ở đây, Miyamura không còn là người được mời, mà là người được chờ đợi. Hori Kyouko cũng thay đổi, cô học cách buông bỏ sự mạnh mẽ mà cô luôn gồng lên, học cách chia sẻ cuộc sống với một người.
Họ không ai cứu rỗi ai, chỉ đơn giản là cùng nhau sống những ngày tháng ấy.
Khi đọc những đoạn này, nhiều người sẽ dừng lại. Không phải vì tình tiết, mà vì cảm giác thật quen thuộc.
Cảm giác được chờ đợi, cảm giác bình yên khi không cần phải gồng mình, cảm giác trở về một nơi có ánh đèn sáng.
Đây chính là sự chữa lành. Không phải là được chữa khỏi, mà là được cho phép trở nên tốt hơn, từ từ thôi.
Nếu bạn chưa đọc tác phẩm này, hãy bắt đầu từ khoảnh khắc Miyamura bước vào nhà Hori. Không cần chuẩn bị, cũng chẳng cần lý do. Cánh cửa đang mở.
Hãy vào xem thử đi, cánh cửa luôn sáng đèn ấy.

Important Notice
Bookmark Notice