Chấp niệm của yêu quái, chính là tàn tích cảm xúc mà con người để lại.

Những câu chuyện về yêu quái trong "Cuốn sách về những người bạn của Natsume" thực sự là những câu chuyện nhẹ nhàng.

Gió trong rừng rất nhẹ. Ánh sáng mặt trời xuyên qua những chiếc lá, rơi xuống mặt đất thành từng mảnh.

Natsume Takashi đứng trước một ngôi đền cũ, nghe thấy ai đó gọi tên mình. Giọng nói rất nhỏ nhưng xa xôi. Anh quay lại và thấy không phải là một người, mà là một yêu quái đã chờ đợi hàng chục năm. Nó không đến để gây hại. Nó chỉ muốn xác nhận một lần nữa xem người đó có còn nhớ nó không.

Trong "Cuốn sách về những người bạn của Natsume," yêu quái không bao giờ chỉ là những con quái vật đơn giản. Chúng giống như những hình dạng của cảm xúc. Chúng là những bóng ma đã được đông cứng lại theo thời gian của sự chờ đợi, hối hận, sự ám ảnh và tình yêu bị lãng quên.

Con người sẽ già đi, sẽ chết, sẽ rời bỏ. Nhưng cảm xúc thường không có cơ hội hoàn thành một đời sống. Phần chưa hoàn thành đó biến thành yêu quái.

1.webp

Chờ đợi

Một số yêu quái chỉ đang chờ một người. Chờ cho núi rừng thay đổi màu sắc, chờ cho làng quê biến thành thành phố, chờ cho tên được viết lên bia mộ. Có nhiều tồn tại như vậy trong "Cuốn sách về những người bạn của Natsume.”

Chúng nhớ một lời hứa. Một cam kết rất bình thường. “Chờ tôi trở lại.” “Năm sau cùng nhau ngắm hoa.” “Lần sau lại đến tìm bạn.”

Con người nói xong thì rời đi. Yêu quái lại coi trọng điều đó. Vì vậy, nó đứng yên tại chỗ. Đứng một năm, rồi một năm nữa. Không phải vì ngu ngốc. Mà vì cảm xúc chưa được tạm biệt.

Hối hận

Một số cảm xúc là điều không thể nói ra. Một lời xin lỗi. Một lời cảm ơn. Một câu nói rằng thực sự tôi rất muốn gặp bạn thêm một lần nữa. Khi con người còn sống, họ luôn nghĩ rằng còn thời gian.

Khi yêu quái xuất hiện, thời gian đã hết. Nhiều yêu quái trong "Cuốn sách về những người bạn của Natsume" không hận con người. Chúng chỉ bị kẹt lại trong khoảnh khắc đó. Khoảnh khắc đó chưa kết thúc. Vì vậy, chúng cũng không thể rời đi.

Khi Natsume trả lại tên cho chúng, giống như hoàn thành câu cuối cùng cho một cảm xúc nào đó. Không phải để cứu thế giới. Chỉ là để hoàn thành những tâm tư chưa được nói ra.

2.webp

Ám ảnh

Một số yêu quái giữ lấy những lời hứa cũ và không chịu tan biến. Canh giữ một cái cây, một viên đá, một bóng hình đã không còn tồn tại. Chúng không biết rằng thế giới đã thay đổi và cũng không quan tâm.

Đối với chúng, điều quan trọng không phải là hiện tại. Mà là quá khứ. Con người sẽ tiến về phía trước. Yêu quái sẽ dừng lại. Vì vậy, một người đang đi, một người đang chờ. Sự ám ảnh không phải là sự cứng đầu. Mà là cảm xúc không tìm được lối thoát.

Tình yêu bị lãng quên

Còn một số yêu quái chỉ đơn giản là bị lãng quên. Bị quên tên, bị quên sự tồn tại, bị quên rằng chúng đã từng cần thiết.

Trong "Cuốn sách về những người bạn của Natsume," việc “được gọi tên” là một điều rất quan trọng.

Tên đại diện cho việc được nhớ đến. Được nhớ đến có nghĩa là tồn tại. Khi Natsume đọc tên của chúng, không phải đang thi triển phép thuật. Mà là thừa nhận. Thừa nhận rằng chúng đã từng có kết nối với một người nào đó, ngay cả khi người đó không còn ở đó nữa.

3.webp

Yêu quái không phải là quái vật

Trong tác phẩm này, yêu quái hầu như đều xoay quanh một loại cảm xúc. Chúng không phải là một tập hợp của cái ác. Mà là những chiếc bình chứa cảm xúc, có chiếc chứa cô đơn, có chiếc chứa nỗi nhớ, có chiếc chứa sự dịu dàng chưa nguội lạnh.

Con người đã quên. Nhưng chúng vẫn nhớ. Vì vậy, chúng có vẻ giống như những bóng ma. Như sự ám ảnh, như những bóng đổ không thể buông bỏ. Nhưng về bản chất, chúng chỉ sống trong cảm xúc một cách thành thật hơn con người.

Những gì Natsume làm

Natsume Takashi có thể nhìn thấy yêu quái. Nhưng anh không muốn trở thành anh hùng.

Những gì anh làm rất đơn giản. Nghe chúng nói. Trả lại tên cho chúng. Để chúng biết rằng sự tồn tại của chúng đã từng được coi trọng.

Đôi khi đó là một buổi tiễn biệt, đôi khi là một lời tạm biệt, và đôi khi chỉ là đồng hành cùng chúng hoàn thành đoạn đường cuối cùng.

Trong nơi này, những câu chuyện về yêu quái không còn là những câu chuyện đáng sợ. Mà là những tâm sự bị thời gian gác lại.

4.webp

Câu chuyện yêu quái thực sự là câu chuyện về cảm xúc

Điều mà "Cuốn sách về những người bạn của Natsume" thực sự nói đến không bao giờ là sự đối lập giữa con người và yêu quái. Mà là việc nhớ và được nhớ, là tạm biệt và không kịp nói lời tạm biệt, là cảm xúc như thế nào để lại dấu vết trong thế giới.

Lý do tồn tại của yêu quái thường trong sáng hơn con người. Chúng không theo đuổi tương lai. Chỉ giữ gìn quá khứ.

Chúng không nói về sự trưởng thành. Chỉ muốn hoàn thành, hoàn thành một lần chờ đợi, hoàn thành một lần xin lỗi, hoàn thành một lần đồng hành chưa trọn vẹn.

Vì vậy, khi bạn nhìn thấy những yêu quái này, điều bạn thực sự thấy chính là cảm xúc bản thân. Đó là tiếng vọng của trái tim con người.

Trong núi rừng, trong những ngôi nhà cũ. Khi gió thổi qua, nó nhẹ nhàng vang lên.

Cảm động trước những câu chuyện về sự chờ đợi và dịu dàng ấy? Tại Chicken Manga, bạn sẽ tìm thấy nhiều bộ truyện tranh khắc họa cảm xúc một cách tinh tế—mỗi tác phẩm đều là một tiếng vang đáng được lắng nghe.

Important Notice
Bookmark Notice