Hữu Nhân Sổ không phải là vũ khí, mà là một phần cô đơn được kế thừa.

Khi Natsume đưa tay chạm vào cuốn sách đó, đầu ngón tay cậu cảm nhận được sự mỏng manh, giòn rụm của giấy và cái lạnh lẽo của mực. Xung quanh là ánh nắng mùa hè. Gió từ bụi cỏ mang theo mùi hương của những chuyện quái dị từ xa xăm, tựa như một ký ức đang chậm rãi thổi về trước mắt. Khoảnh khắc ấy, cuốn sách trở thành một sức nặng, trở thành cái lạnh không chịu tan biến trong không khí.

Tôi luôn nghĩ về Hữu Nhân Chưởng (Cuốn sách về những người bạn) như một tấm gương, nhưng tấm gương đó không soi gương mặt người, mà soi thấu nỗi cô đơn. Reiko viết tên lên giấy, giống như niêm phong luôn cả bóng hình của chính mình vào đó. Một khi cái tên đã thuộc về ai đó, nó giống như một mối quan hệ bị đóng đinh vào thời gian. Đó là chứng từ, cũng là di ngôn. Mỗi trang giấy tựa như từng bức thư đến muộn, viết cho những sinh mệnh đã từng lướt qua nhau.

Natsume kế thừa cuốn sách này, và trong tay cậu có thêm sự tiếp nối của nỗi cô đơn. Cậu không có được sức mạnh chi phối thế giới dựa vào những cái tên. Ngược lại, mỗi ngày cậu đều học cách dùng sự mong manh để đáp lại sự mong manh. Cậu đi trên con đường làng, gặp những người qua đường dừng mắt lại trong chốc lát, nghe thấy tiếng thì thầm của yêu quái trong đêm. Mỗi lần trả lại tên là một lựa chọn do chính cậu đưa ra, một hành động trả lại quyền lực và nhận lấy trách nhiệm.

1.webp

Thứ được viết trong Cuốn sách về những người bạn là những cái tên, nhưng đằng sau cái tên là ký ức. Trong ký ức có tiếng cười không được thấu hiểu, có nỗi sợ hãi bị xua đuổi, có nỗi buồn khi bị bỏ rơi. Reiko đã sắp xếp những ký ức này thành một cuốn sách theo một cách gần như bình thản đến lạnh lùng. Cách của bà đôi khi tàn nhẫn, giống như muốn đóng đinh nỗi đau vào lề giấy để nó vĩnh viễn không rơi ra. Nhưng đó cũng là một cách để nói với người khác. Bà dùng cái tên để nói rằng: Tôi ở đây, tôi đã từng tồn tại.

Natsume thường nghĩ nếu cuốn sách đó bị ai đó lấy đi làm công cụ thì sẽ ra sao. Trong trí tưởng tượng có mùi của quyền lực bành trướng. Sẽ có người dùng cái tên để triệu hồi, để tống tiền, để biến yêu quái thành vũ khí. Đây không phải là viển vông. Trong lịch sử luôn có những kẻ dùng nỗi đau của người khác để trải đường. Nhưng mỗi lựa chọn của Natsume đều đi theo hướng ngược lại. Cậu trả lại tên cho những sự tồn tại bị người đời coi là nguy hiểm, cậu trả lại tự do cho chúng.

Tại sao cậu không chi phối, tại sao lại phải trả lại? Đôi khi câu trả lời đơn giản đến mức nhói lòng. Trả lại cái tên là thừa nhận sự trọn vẹn của sinh mệnh đó. Chi phối đồng nghĩa với việc xóa bỏ sự khác biệt, đưa người hay yêu quái vào lồng theo một quy tắc duy nhất. Trả lại là một sự thừa nhận, thừa nhận nỗi đau mà đối phương từng gánh chịu, thừa nhận tính độc lập của sự tồn tại đó. Natsume sợ trở thành giống như những kẻ dùng cái tên làm xiềng xích, cậu sợ sự kiểm soát lạnh lùng đó sẽ biến cậu thành dáng vẻ mà kẻ khác căm ghét.

2.webp

Điều này cũng liên quan đến sự đối lập giữa quyền lực và sự dịu dàng. Quyền lực có sức cám dỗ, nó khiến người ta trông có vẻ mạnh mẽ, như thể có thể dọn dẹp đống hỗn độn của thế giới. Nhưng quyền lực cũng dễ dàng biến con người thành kẻ phán xét. Sự dịu dàng có lẽ yếu đuối, nhưng nó giữ lại được nhiều thứ. Sự dịu dàng cho phép sai lầm, cho phép rời đi, cho phép lặp đi lặp lại. Mỗi lần trả lại tên của Natsume là một lần thực hành việc lấy sự dịu dàng làm chuẩn mực. Cậu thà bị thương cũng muốn để người khác giữ lại quyền lựa chọn.

Tôi tưởng tượng một cảnh tượng khi Cuốn sách về những người bạn bị đem đi để thống trị. Trên đường phố sẽ xuất hiện một trật tự mới. Yêu quái sẽ phục tùng dưới mệnh lệnh, những oán hận cũ sẽ không còn lối thoát. Bề ngoài có vẻ bớt đi sự hỗn loạn, nhưng thực chất lại thêm nhiều phần nước đọng. Cái tên bị tước đi sức sống nguyên bản, bị coi là hàng hóa và quân bài. Một thế giới như vậy trông có vẻ ngăn nắp, nhưng cũng trở nên bạc nhược. Không còn những ngã rẽ của các câu chuyện, ngày tháng ngược lại sẽ mất đi hơi thở.

3.webp

Lý do Natsume hết lần này đến lần khác chọn cách trả lại là vì cậu nhìn thấy lòng người bên dưới cái tên. Cậu biết trong cái tên ẩn chứa sự rụt rè, cũng ẩn chứa cả lòng kiêu hãnh. Ép buộc một sinh mệnh trở thành dáng vẻ mà bạn mong đợi sẽ khiến câu chuyện của nó bị gấp lại thành một trang giấy. Trang giấy đó dù mỏng đến đâu cũng sẽ đâm thủng lòng bàn tay. Trả lại cái tên nghĩa là cho câu chuyện một cơ hội để tiếp tục.

Còn một tầng nghĩa nữa về sự kế thừa và cô đơn. Reiko không chỉ để lại cuốn sách cho Natsume, bà truyền lại một cách thức của nỗi cô đơn. Đó là một sự kế thừa đầy gai góc. Natsume có thể cảm nhận được nụ cười lạnh lùng mà Reiko để lại, cũng có thể cảm nhận được sự dịu dàng thỉnh thoảng được bà bày tỏ. Cậu đi giữa hai thái cực. Học cách coi cuốn sách này như một sự bảo vệ chứ không phải vũ khí, đó chính là sự trưởng thành của cậu.

Học cách buông tay không hề dễ dàng. Natsume đôi khi bị cơn giận nuốt chửng, cậu sẽ muốn dùng cái tên để đổi lấy sự an toàn, dùng sức mạnh để đổi lấy bạn bè. Nhưng mỗi khi nhìn thấy ánh mắt của đối phương, cậu lại lùi bước. Cậu nhìn thấy nỗi sợ hãi của đứa trẻ từng bị coi là quái vật, cũng nhìn thấy sự dịu dàng phi logic của yêu quái khi chúng được tự do. Những sự dịu dàng này giống như những mảnh kính vỡ, phản chiếu ánh sáng bất ngờ trong thế giới.

4.webp

Ý nghĩa của Cuốn sách về những người bạn còn nằm ở chỗ nó khiến người ta phải đối mặt với sức nặng của sự lựa chọn. Cầm cái tên lên nghĩa là sở hữu khả năng thay đổi người khác. Đặt cái tên xuống nghĩa là gánh vác những hậu quả không thể kiểm soát. Lựa chọn của Natsume không phải là trốn tránh, mà là gánh vác. Cậu dùng hành động để nói với những linh hồn từng bị cô lập rằng: Bạn có thể trở về nhà, cũng có thể rời đi. Thứ họ nhận được từ cậu là một khả năng được thấu hiểu, chứ không phải một tương lai bị quản lý.

Trên con đường này, sự xuất hiện của những người đồng hành là rất quan trọng. Sự hiện diện của thầy mèo (Nyanko-sensei) giống như một thanh kiếm rỉ sét, vừa biết bảo vệ, vừa biết chế giễu. Sự chế giễu đó giúp Natsume nhớ rằng mình không hề hoàn hảo. Hơi ấm của những người bạn nhân loại cho cậu biết rằng cô đơn không phải là điểm cuối. Tình bạn không phải là cố định một người vào một hình dáng nào đó, mà là khi bạn chao đảo, có người giúp bạn đứng vững. Natsume nhờ đó mà học được rằng sự mong manh cũng có thể sẻ chia.

5.webp

Nếu coi Cuốn sách về những người bạn như một bàn cân đạo đức, sự tồn tại của Natsume đã đặt lên đó rất nhiều thứ nhỏ bé. Mỗi lần trả lại tên giống như đặt một chiếc lông vũ lên bàn cân, nhẹ đến mức gần như không thấy, nhưng chồng chất lại sẽ thay đổi sự cân bằng. Cậu không thay đổi thế giới trong một sớm một chiều, nhưng cậu đang chậm rãi trượt trọng tâm đi. Những sinh mệnh được trả lại tên mỗi người mang theo một khởi đầu mới, những khởi đầu mới đó giống như hạt giống, lặng lẽ đợi cơn mưa.

Cuối cùng, Cuốn sách về những người bạn giống như một đơn thuốc được kê cho nỗi cô đơn. Không phải để chữa lành mọi nỗi đau, mà là đưa ra một khả năng. Nó nói với mọi người rằng: Sự tồn tại đã được thừa nhận, bạn không nhất thiết phải bị nuốt chửng. Trong câu chữ của Reiko có sự khiếm khuyết, nhưng trong lựa chọn của bà có sự trung thực. Natsume kế thừa sự trung thực này, cậu dùng nó để đáp lại thế giới, chứ không phải để thay thế thế giới phán xét.

Đứng ở một sân vườn nào đó, Natsume thấy ánh hoàng hôn kéo dài bóng cây. Cậu đóng cuốn sách lại, nhưng cuốn sách chưa thực sự khép lại. Mỗi khi có tiếng thì thầm trong đêm tối, cậu lại lần tìm những trang giấy mỏng lạnh đó. Đó là sự ràng buộc của cậu, cũng là phương hướng của cậu. Trả lại tên không phải là kết thúc, nó giống như mỗi lần hít thở sâu, để sinh mệnh tiếp tục bước đi.

Nếu bạn cũng xúc động trước câu chuyện sâu sắc về nỗi cô đơn, sự lựa chọn và sự dịu dàng này, và khao khát khám phá thêm những tác phẩm chạm đến trái tim tương tự, hãy đến với Chicken Manga. Ở đây, vô số thế giới hội tụ—mỗi thế giới đều đang chờ đợi được cùng bạn hít thở qua từng chương truyện.

Important Notice
Bookmark Notice