Thứ mà Hữu Nhân Sổ thực sự ghi lại, chính là thanh xuân không người lắng nghe của một thiếu nữ.

——Cái bóng của Reiko: Một “Natsume” khác

Ánh nắng buổi chiều xuyên qua khung cửa sổ của ngôi nhà cũ, đậu trên chiếu tatami. Không khí thoang thoảng mùi bụi bặm, và cả sự tĩnh lặng của thời gian ngưng trệ. Khi Natsume Takashi lật mở Cuốn sách về những người bạn của Natsume, những trang giấy tuy mỏng nhưng lại mang một sức nặng ghê gớm. Những cái tên đó không chỉ là khế ước của yêu quái, mà còn là dư ảnh của một cuộc đời khác, một đoạn thanh xuân thuộc về Natsume Reiko.

1.webp

Reiko không sống ở trung tâm của những câu chuyện. Bà đã rời xa thế gian từ nhiều năm trước, chỉ để lại cái tên và những lời đồn đại. Nhưng sự hiện diện của bà luôn như một bóng hình đi theo sau Takashi. Bà hiện diện ở mỗi nơi yêu quái xuất hiện, và trong mỗi khoảng không gian cô độc. Bà rất mạnh. Mạnh đến mức có thể đối đầu trực diện với yêu quái.

Bà cũng rất cô đơn. Cô đơn đến mức chỉ có thể dùng chiến đấu để chứng minh mình còn đang sống. Reiko từ nhỏ đã nhìn thấy yêu quái. Đó không phải là một món quà thiên bẩm, mà giống như một cánh cửa không thể đóng lại. Một thế giới mà người khác không thấy hiện ra trước mắt bà, nhưng bà lại chẳng có ai để dãi bày. Người lớn nghĩ bà nói dối, bạn bè cùng trang lứa thấy bà kỳ quái. Thế là bà học cách im lặng.

Nhưng sự im lặng không giúp thế giới buông tha cho bà. Một đứa trẻ bị cô lập sẽ luôn dùng một cách nào đó để chứng minh mình tồn tại. Reiko đã chọn cách trực tiếp nhất: Thách đấu với yêu quái. Thắng lấy cái tên. Viết cái tên đó vào cuốn sổ. Đó không phải là thú vui sưu tầm, mà giống như một sự xác nhận:

Tôi ở đây. Tôi được nhìn thấy. Dù chỉ là bởi những sự tồn tại phi nhân loại như các ngươi.

Bà xướng tên mình cho yêu quái. Reiko. Yêu quái đã nhớ tên bà. Con người thì không.

2.webp

Mỗi cái tên trong Cuốn sách về những người bạn của Natsume đều đến từ một lần gặp gỡ, và cũng từ một lần đối đầu. Reiko dùng cách này để khắc ghi dấu vết của mình lên thế giới. Bà không cầu sự thấu hiểu, chỉ cầu để lại minh chứng. Chứng minh rằng mình không phải là ảo giác, không phải là một cái bóng bị ngó lơ.

Bà đã thắng rất nhiều lần. Nhưng chiến thắng không giúp bà được đón nhận. Yêu quái nhớ bà. Con người xa lánh bà. Bà đứng ở giữa hai thế giới, nhưng không thuộc về bên nào.

Có những yêu quái đến tận bây giờ vẫn gọi tên bà. Trong giọng điệu không có sự oán hận, mà ngược lại mang theo sự hoài niệm. Bởi vì trong cuộc đời dài đằng đẵng của chúng, người thiếu nữ tồn tại ngắn ngủi ấy đã từng nghiêm túc nhìn thẳng vào chúng, nghiêm túc xướng tên, và nghiêm túc thách đấu.

Đối với yêu quái, Reiko là một sự tồn tại bình đẳng hiếm hoi. Đối với con người, bà chỉ là một đứa trẻ quái dị. Sự lệch lạc này đã cấu thành nên toàn bộ thanh xuân của bà.

Khi Takashi trả lại tên, cậu thường nghe yêu quái nhắc về Reiko. Về nụ cười, sự bướng bỉnh và nỗi cô đơn của bà. Có lúc chúng nhắc về việc bà ngã gục bên lề đường, bị nhầm là một đứa trẻ bỏ nhà ra đi. Có lúc lại nhắc về việc bà đứng dưới ánh hoàng hôn, bóng kéo dài thênh thang nhưng không có ai cùng bước về.

Takashi lắng nghe những lời đó. Cậu hiểu cảm giác ấy.

3.webp

Reiko và Takashi rất giống nhau. Cùng nhìn thấy những thứ người khác không thấy. Bị hiểu lầm. Bị xa lánh. Học cách một mình chịu đựng trong thinh lặng.

Điểm khác biệt là, Takashi sau này đã gặp được vợ chồng Fujiwara, gặp được thầy mèo, gặp được những người sẵn sàng chìa tay ra với mình. Còn Reiko thì không. Cả đời bà gần như không có một người lắng nghe thực sự.

Vì vậy, Cuốn sách về những người bạn của Natsume trông có vẻ là một cuốn sách khế ước, nhưng thực chất nó giống như một cuốn nhật ký thanh xuân hơn. Chỉ có điều cuốn nhật ký đó không viết về tâm trạng, không viết về ước muốn, mà chỉ viết những cái tên. Đằng sau mỗi cái tên đều ẩn giấu một câu nói chưa thể thốt ra:

Tôi rất cô đơn, nhưng tôi vẫn ở đây, xin hãy nhớ đến tôi.

Có lẽ Reiko không hề muốn chi phối yêu quái. Bà chỉ muốn để lại điều gì đó. Bà dùng thắng thua để đổi lấy ký ức. Dùng cái tên để đổi lấy cảm giác tồn tại. Bà hiểu từ khi còn trẻ rằng ký ức con người quá ngắn ngủi. Nếu không có ai nhớ đến, bà coi như chưa từng xuất hiện. Thế là bà tự viết mình vào cuộc đời của những yêu quái.

Quá trình Takashi trả lại tên cũng giống như đang làm cho bà một việc đã muộn màng. Đưa những sự tồn tại bị trói buộc trở về vị trí ban đầu, cũng là để những ký ức đó được an bài. Mỗi khi yêu quái khẽ gọi tên Reiko, Takashi như thấy bà đứng ở phía xa, tay đút túi áo, gương mặt bình thản nhưng thoáng chút mệt mỏi.

Bà không cần phải được chứng minh nữa. Nhưng cuối cùng bà đã được thấu hiểu.

4.webp

Câu chuyện của Reiko không có một cái kết náo nhiệt. Không có những khoảnh khắc được thế giới đối xử dịu dàng. Cuộc đời bà rất ngắn, nhưng để lại những dư âm rất dài. Những dư âm đó vang vọng giữa những trang giấy của Cuốn sách về những người bạn của Natsume, và cũng vang vọng trong lòng Takashi.

Thứ bà dạy cậu không phải là cách chiến đấu, mà là cách đối mặt với cô đơn. Không phải bằng nắm đấm, mà bằng sự dịu dàng.

Khi Takashi chọn trả lại tên cho yêu quái thay vì sưu tầm như Reiko, thực chất cậu đang đưa ra một lựa chọn khác. Cậu không còn dùng sự đối đầu để xác nhận tồn tại, mà dùng sự kết nối. Kéo gần khoảng cách giữa người và yêu quái từng chút một, cũng là kéo gần khoảng cách giữa chính mình với thế giới. Đây cũng là lời hồi đáp tĩnh lặng nhất dành cho Reiko.

Thứ mà Cuốn sách về những người bạn của Natsume thực sự ghi lại không chỉ là tên của yêu quái. Nó ghi lại thanh xuân không người lắng nghe của một thiếu nữ. Những ngày tháng bị hiểu lầm, những khoảnh khắc đứng một mình nơi rìa thế giới, và cả trái tim khao khát được nhớ đến.

Khi lật mở những trang giấy, dường như vẫn còn nghe thấy tiếng bà nói khẽ. Âm thanh không lớn, nhưng rất rõ ràng:

Tôi đã đến.Tôi đã sống.Xin đừng quên tôi.

Bạn đã từng xúc động trước một tuổi trẻ không ai lắng nghe như thế chưa? Những câu chuyện về sự tồn tại, nỗi cô đơn và khát khao được ghi nhớ vẫn còn nhiều trong thế giới của Chicken Manga. Mỗi trang sách mở ra đều có thể là một lần đồng điệu với một tâm hồn khác.

Important Notice
Bookmark Notice