Thế giới trong mắt Anya là một cuộc chiến được người lớn tô hồng.

Buổi sáng, khi rèm cửa được kéo ra, ánh sáng tràn vào trong phòng.
Anya ngồi trước bàn ăn, chân vẫn chưa chạm tới đất. Trước mặt cô bé là một ly sữa, một lát bánh mì, và một người cha đang đọc báo. Biểu cảm của cha rất bình thản. Nhưng tâm trí ông lại đang nghĩ về quốc gia khác, nhiệm vụ khác, và những lời nói dối khác.
Anya biết. Bởi vì cô bé nghe thấy được. Cô bé vừa nhai bánh mì vừa nghĩ: cái gia đình này ngay từ buổi sáng đã là giả rồi. Nhưng sữa là thật, bánh mì là thật, và cái bụng đói cũng là thật.
Người lớn luôn nghĩ rằng, chỉ cần giấu đi tiếng lòng, thu lại biểu cảm, thì trẻ con sẽ chẳng hiểu gì hết.
Anya thì khác. Cô bé biết tất cả, nhưng chỉ có thể giả vờ như không biết gì. Đây là việc đầu tiên cô bé phải làm mỗi ngày.

1.webp

Lần đầu tiên Anya gặp Loid, cô bé không biết từ "điệp viên" nghĩa là gì.
Cô bé chỉ biết rằng, trong lòng người lớn này có rất nhiều cánh cửa. Hết cánh cửa này đến cánh cửa khác, đóng rất chặt. Khi ông ấy nói chuyện, trong lòng lại đang tính toán. Mỗi một câu nói đều đang tính toán tỉ lệ thành công.
Nghe những âm thanh đó, Anya cảm thấy hơi ồn ào. Điều cô bé muốn chỉ là một người lớn không gửi mình trở lại cô nhi viện. Vì vậy cô bé gật đầu. Vì vậy cô bé mỉm cười. Vì vậy cô bé nỗ lực thể hiện mình thông minh hơn một chút.
Quy tắc đầu tiên của thế giới người lớn là: mục đích quan trọng hơn cảm xúc. Anya đã sớm hiểu ra điều đó.
Sau đó, mẹ cũng đến. Yor cười rất dịu dàng, nhưng bàn tay lại run rẩy. Trong lòng bà ấy có máu. Không phải ẩn dụ, mà là hình ảnh thực sự.
Lần đầu tiên Anya nghe thấy, đêm đó cô bé đã không ngủ ngon. Nhưng ngày hôm sau, cô bé vẫn nắm tay mẹ đến trường. Bởi vì tay mẹ rất ấm. Việc này quan trọng hơn việc bà ấy đã giết bao nhiêu người.
Yor đang nghĩ xem có nên làm một "người mẹ bình thường" hay không. Bà ấy không biết phải làm thế nào.
Anya biết, nhưng cô bé không thể nói. Thế là cô bé giả vờ như không nghe thấy gì. Đây là lần giả vờ tốn nhiều công sức nhất.

2.webp

Anya là người duy nhất trong nhà biết toàn bộ sự thật. Cô bé biết gia đình này được ghép lại vì nhiệm vụ. Cô bé biết niềm hạnh phúc này có thời hạn.
Nhưng mỗi ngày cô bé đều kéo dài thời hạn đó. Cô bé lén đọc tâm trí cha trước kỳ thi. Cô bé đọc suy nghĩ của người khác khi gặp nguy hiểm. Vào thời khắc mấu chốt, cô bé nói ra một câu vừa vặn đúng lúc. Cô bé không phải vì hòa bình thế giới. Cô bé chỉ muốn giây phút chia xa đến muộn hơn một chút.
Người lớn đang giải cứu quốc gia. Anya đang giải cứu một gia đình. Không ai dạy cô bé những điều này. Đó là điều mà tuổi thơ tự mình học được.
Trường học là một chiến trường khác. Ở đó không có súng, nhưng có điểm số và những ánh mắt.
Anya ngồi trong lớp học, thứ cô bé nghe thấy không phải tiếng của giáo viên. Mà là sự kiêu ngạo, căng thẳng, khinh miệt và cả bất an của bạn học.
Cô bé biết ai đang giả vờ thông minh, và cũng biết ai thực ra đang rất sợ hãi. Nhưng cô bé sẽ không nói ra. Nói ra sẽ bị ghét.
Quy tắc thứ hai của thế giới người lớn là: người biết quá nhiều phải học cách im lặng.
Anya học rất nhanh. Có đôi khi cô bé thi được 0 điểm. Trái tim cha sẽ thắt lại một chút. Có đôi khi cô bé đột nhiên thể hiện rất xuất sắc. Giáo viên sẽ giật mình.
Những điều này đều không nằm trong kế hoạch. Nhưng tất cả đều là để tồn tại.

3.webp

Anya thích hoạt hình, thích đậu phộng. Những sở thích này rất đỗi bình thường. Điều không bình thường là, ngay cả việc yêu thích cô bé cũng phải cẩn thận. Bởi vì chỉ cần không cẩn thận, cô bé sẽ nghe thấy những âm thanh không nên nghe.
Có đôi khi cô bé ước mình chỉ là một đứa trẻ bình thường. Không biết gì cả, không cần lo lắng gì cả. Nhưng nếu thực sự như vậy, gia đình này đã tan rã từ lâu rồi. Cô bé hiểu rất rõ. Vì vậy cô bé tiếp tục lắng nghe. Tiếp tục giả ngu. Tiếp tục mỉm cười.
Trong truyện cổ tích, trẻ em được bảo vệ. Trong hiện thực, trẻ em có trách nhiệm nhìn thấu tất cả.
Gia Đình Điệp Viên (SPY×FAMILY) không nói với bạn những lời này. Nó chỉ để Anya ngồi đó và quan sát. Nhìn người lớn nói dối. Nhìn người lớn bị thương. Nhìn người lớn nỗ lực giả vờ như bình thường. Anya không đánh giá. Cô bé chỉ ghi nhớ.
Có đôi khi, cô bé tự hỏi: nếu thế giới thực sự hòa bình, liệu gia đình này có còn tồn tại không.
Câu hỏi này cô bé không bao giờ hỏi. Bởi vì cô bé đã biết âm thanh của câu trả lời. Cô bé chọn cách không biết. Đó là chút tuổi thơ cuối cùng cô bé có thể giữ lại cho riêng mình.

4.webp

Thế giới mà Anya nhìn thấy không phải là một vở hài kịch náo nhiệt. Đó là một cuộc chiến được người lớn tô hồng. Và cô bé đứng ở giữa, quá thấp, quá nhỏ bé, nhưng buộc phải nhìn thấu đáo nhất.
Đó chính là câu chuyện của cô bé. Câu chuyện về một đứa trẻ giữ bí mật thay cho người lớn.
Bạn có từng bị chạm động bởi thế giới mà Anya nhìn thấy không? Những câu chuyện bước đi cẩn trọng giữa lời nói dối và sự dịu dàng ấy vẫn còn rất nhiều tại Chicken Manga. Nhìn người lớn qua đôi mắt trẻ thơ, nhìn sự thật qua kẽ hở của những bí mật, mỗi lần đọc là một lần nhìn thấy mới.

Important Notice
Bookmark Notice